Cho Em Một Con Đường
5/8/10
Hạnh phúc nơi đâu sao lại trôi đi quá mau
Đã lâu rùi chẳng thèm blog j cả, vì dạo này thấy mình khô khan wá... khô khan cả tinh thần lẫn tình cảm...hiccc...Nhìu lúc thấy buồn ghê vậy mà vẫn cứ fải cười, fải nói như chẳng có chuyện j xảy ra cả. Con người đúng là kì lạ, ko bao jờ dám sống thật với s.ngĩ và cảm xúc của chính mình...
Dạo này thấy mọi ng hay than bùn, ngay cả mình cũng vậy nữa mà... buồn vì nhặt nhạch nhìu thứ lí do vớ vẩn, lung tung rùi gom lại thành nỗi buồn lớn.... buồn đó, đau đó thế mà vẫn đi khuyên ng khác trog khi mình lại loay hoay với đống s.ngĩ hỗn độn ko đâu.....???
Đầu óc thì trống rỗng....tinh thần thì mệt mỏi....muốn trốn chạy mọi thứ....lãng quên mọi thứ.... vậy mà chẳng thể nào ....làm như còn gánh nặng với cuộc đời nhìu wá thì fải?
Phải làm j đây? Câu hỏi mà chính mình cũng chẳng bít trả lời ra sao.... Bây giờ ư? Chỉ muốn đập tan mọi thứ.... và ngủ lun để khỏi fải tỉnh dậy làm j.... có nên làm vậy hay ko vì đời vẫn còn đáng để sống và để yêu mà...
Sống ư? Yêu ư? E sợ mình lại đau thêm lần nữa....e muốn làm một cái j đó nhưng e lại sợ mình là ng làm đổ vỡ tất cả mọi thứ vốn có .... e vẫn tưởng mình gan lì lắm chứ, ko ngờ e vẫn biết sợ .... sợ làm đau ng mà mình có tình cảm.... sợ ng ta ngĩ e lại cũng giống như bao ng khác....thế đấy!
E bít sống có đc bao nhiu đâu mà lại khắt khe với chính mình làm gì, phải quan tâm đến s.ngĩ và thái độ của ng khác làm j... biết là vậy nhưng có làm j khác đc đâu.... vì e vẫn fải sống, fải đối diện với chính mình mà...
Mất cả đời ta đi tìm hạnh phúc, chỉ để hiểu rằng đó là những điều giản dị quanh ta...