Ta đi tìm ta...

22/6/09


Ta bây giờ lạ lắm
Dường như đã bỏ quên...
Một niềm vui, một nỗi buồn,
Một kỉ niệm,
Một người bạn,
Và một chút gì đó của chính ta...

Nếu không có những dòng tin nhắn
Của nhỏ bạn thân
Trách móc ta biệt tăm biệt tích
Thì có lẽ...
Ta cũng chẳng nhận ra

Thật ra ta đâu như vậy
Ta vẫn nhớ
Vẫn quan tâm
Chỉ không được nhiều như trước
Vì ta?
Hay vì cuộc sống muốn ta như thế?

Ta thèm lắm những lúc vô tư
Được lang thang một mình
Tự do suy nghĩ

Nhưng khó quá!

Và bây giờ ta lại thấy ta cô đơn
Chẳng phải vì một lý do nào đặc biệt
Chắc có lẽ do ta quên mất niềm vui
Hay là do ta vốn suy nghĩ nghiều
Nhưng ta thấy mình mạnh mẽ hơn

Thế đấy!
Ta đang đi tìm
Cho chính ta
Để ta...
Biết ta phải làm gì!




Ngày không bình yên?

15/6/09

Thật sự đến giờ fút này em chẳng thể hiểu mình cần fải làm gì, và làm như thế nào nữa.....?
Nếu như nói em không có một chút gì đó thắc mắc hay hờn trách thì ko đúng, nhưng em ko muốn điều đó ám ảnh mình, em chỉ muốn mọi việc rõ ràng cho dễ hiểu nhau thôi...
"Người ơi gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?"
Em mượn tạm câu thơ của cụ Nguyễn Du để viết cho mình, viết để rồi tự mình biết và tự mình hiểu.
Trong cuộc đời này không phải cái gì cũng xảy ra tự nhiên cả, mọi người được gặp nhau và quen nhau là duyên số, mà trong biển người mênh mông đó mình gặp nhau là đã có duyên rùi, còn chuyện nắm bắt được cái duyên đó hay không chắc có lẽ là do bản thân mình thôi.
Em không thể trách anh vì những chuyện xảy ra với mình, người ta đã cố tình như vậy thì dù trăm nghìn cách người ta cũng có thể làm những chuyện như vậy.... em không thể biết được nguyên nhân sâu xa của vấn đề nhưng có lẽ cái vấn đề đó anh chưa thật sự giải quyết rõ ràng thì fải?
Nhưng có lẽ em cũng nên trách mình một fần, em cũng có nghe một chút liên quan gì đó... vậy mà không hiểu sao? Ngày hôm đó em đã viết: "Sau cơn mưa sẽ là một cuộc sống mới, lại ồn ào, lại vội vã.....nhưng ta mong bình yên cho chính mình", em đã định lùi lại một bước để cho qua đi, thế nhưng em lại không làm như vậy, em nghĩ mình fải làm gì đó mới chính là mình chứ. Em mong bình yên cho mình nhưng chính em lại không bình yên, vậy là mọi việc vẫn cứ xảy ra thôi...
Em cũng chưa thể hiểu và biết về anh nhiều nên cũng không tin hết mọi chuyện từ một phía nói ra, người nào cũng có một cái lý lẽ riêng của mình và em cũng vậy.....Anh cám ơn em khi em hiểu và thông cảm cho anh, nhưng anh đâu có biết trong em day dứt lắm, em chẳng trách móc gì ai cả, cũng không muốn người khác làm phiền mình, nhưng mọi việc đã xảy ra rồi thì em lại chẳng vô tư được nữa. Em cũng chẳng fải là người bao dung nhiều vậy đâu, nhưng em nghĩ mình làm như vậy thì người ta hiểu mình và mình cũng sẽ hiểu được người khác mà thôi....
Về nhà gặp ba mẹ, mỗi người nói theo một hướng làm em không biết mình fải làm như thế nào nữa? Mẹ tất nhiên là fải thương con rùi, nói nhiều và khuyên răn nhiều và dĩ nhiên mẹ cũng có lý lẽ riêng của mẹ.... Còn ba, lại cũng có ý kiến của riêng mình.... nhưng có lẽ nge những câu nói của ba em mới hiểu thêm một fần vì vốn dĩ ba cũng là đàn ông và là người từng trải....
Và em lại một lần nữa không bình yên như em vốn nghĩ.......


Và cơn mưa tới...

10/6/09



Mình chẳng bao jờ thích mưa cả nhưng không hiểu sao dạo này lúc nào cũng mong trời mưa.... Sài Gòn bây giờ đã vào mùa mưa, nhữg cơn mưa bất ngờ ập xuống làm cho nhịp sống dường như chậm lại để xua đi cái vội vã mà vốn dĩ nó đã có từ lâu rồi. Cái nắng nóng của Sài Gòn hình như làm cho mình ngày càng khô khan và mệt mỏi, cái sự mệt mỏi của biết bao nhiêu thứ bắt đầu dồn nén vào mình, và ngay lúc này mình muốn mình được tan biến ra như mưa vậy. Mình bắt đầu thích đi dưới mưa, để cho những hạt mưa bay vào mặt, cảm nhận được sự đau rát và mát dịu của mưa, cảm nhận được sự vui buồn và hạnh phúc của chính mình......
Đang ngồi gõ lọc cọc để viết blog thì trời mưa... tự dưng lại nhớ tới mẹ, muốn gọi điện cho mẹ để than thở, để khóc và để nói với mẹ rằng: con thật sự quá mệt mỏi, nhưng lại chẳng thể vì con sợ mẹ sẽ buồn, vì trước mẹ con luôn là người cứng rắn. Vậy đó... con luôn là người như vậy nên vẫn là người như vậy.
Sau cơn mưa sẽ là một cuộc sống mới, lại ồn ào, lại vội vã.... nhưng ta mong bình yên cho chính mình.

Hình mới nhất của G8

2/6/09

Mới bắt đầu vô tiệc thui mà mấy ẻm tranh nhau chụp hình khí thế rùi. Đại diện cho G8 là 2 anh chàng đẹp zai, zui zẻ, chưa zợ Phú vịt bầu & Hiệp gà


Tiếp theo là cặp đôi Sport & anh í, sẽ là người tiếp theo nối gót Chi ku theo chàng dzìa dzinh...


                                                                    Cùng tạo dáng nào...












Mio đang suy tư j vậy nhỉ? Chắc là cũng đang tưởng tượng đến lúc mình lấy chồng sao đây?






    Tạm biệt "người iu" nhé. Chúc cưng lun hạnh fúc! Chụt chụt


























Lấy chồng vui quá hay sao mà Chi ku tấm nào cũng cười khí thế






G8 họp mặt đông đủ, vui thế mà mặt Vịt bầu sao nghiêm trang thế nhỉ?





Hai anh chàng này bộ chưa thấy người đẹp bao jờ hay sao thế?



Woaaa...7 em chân dài kiêu sa và rực rỡ, chắc là sẽ có nhìu người ghanh tị lắm đây...ặc ặc




Hai cô nàng đỏng đảnh Chó nhật &Mắt lồi, về đúng dịp được tham dự đám cưới Mắt lồi cười khoái trí...
Lâu lắm rùi mới chụp hình chung cùng Trang mít, 2 đứa thật là dễ xương wá đi ah...hiiiiiiii




For you and for me...


Gửi một lời chúc phúc đến người bạn yêu dấu! Chúc cưng luôn hạnh phúc, và thành công...

Hôm nay là ngày chính thức you lên "xe bông" rùi... Nhanh quá, vậy là từ bi jờ hai đứa chẳng còn dịp để mà líu ríu kể chuyện tào lao nữa rùi, hiccc. Buồn là buồn vậy thui chứ thấy rất vui vì một em nữa đã tìm thấy nửa còn lại của mình và đã chính thức trao thân gửi phận cho người ta.

Nhớ ngày nào còn đi học tung tăng tung tẩy bên nhau, hát hò nhảy múa loạn xạ, thế mà chớp mắt một cái là ra trường, mỗi đứa một con đường, một ước mơ riêng.... và you đã tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, như you hằng mong đợi!

Chúc mừng hạnh phúc cho you cũng là cho chính me nữa, hi vọng me cũng sẽ tìm thấy một nửa cho chính mình... Chúc cho you and me sẽ luôn luôn hạnh phúc, hãy mỉm cười với cả những khó khăn trong cuộc sống, hãy dũng cảm vượt qua tất cả nha you!

Nếu một ngày you cần đến me thì hãy gọi cho me, đó là những j me có thể nói với you lúc này. Hãy cố gắng để làm một người con dâu tốt, và nhất là học nấu ăn đi là vừa....heeee

Good luck for you!

Vì em chính là em....


Em không định viết gì đâu nhưng mà tại vì dạo này mọi người nói nhiều quá nên em cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng, em được khuyên một câu rất chi là lạ, một câu nói an phận đến khó hiểu: "Lấy ai thì lấy đi... Lấy chồng thì ai chả như ai, 27 tuổi quen ai đó mà cưới chồng cho nó xong .....". Nghe xong giật mình.

Vậy ra sống ở trên đời căn bản ăn học lớn lên chỉ để... lấy chồng. Một tấm chồng cho nó khỏi mang cái tiếng ế, một tấm chồng cho nó giống với tất cả mọi người.

Em thấy thương thắt lòng những ai lấy chồng chỉ để có chồng. 27 tuổi, em chưa thấy mình già!

Em không có định nghĩa về tình yêu, không có định nghĩa rằng mình phải có người yêu để giống ai. Vì em sợ yêu rồi mà không yêu thật lòng sẽ làm cho người khác đau khổ...Em thấy thoải mái với những buổi cà phê, hát hò mà không phải nghĩ gì. Có những người đàn ông đã đi bên em, dành tình cảm cho em... nhưng hình như em còn chưa chuẩn bị cho một tình yêu. Em hồn nhiên với mọi điều tiếng. Có một số người tưởng em yêu vì thấy em đi với ai đó hay vô tình thấy em đứng cùng ai. Chỉ là em không còn muốn lẩn tránh, em muốn đối diện để biết người ta thương yêu thế nào. Em chưa học được cách yêu thương. Người ta nói em: "Còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên đi sớm về khuya một mình". Em cười. Em thích đi sớm về khuya một mình. Nếu không phải người em thương yêu thì một mình và thêm mấy cô bạn nhí nhố nữa là thượng sách.

Lần đầu tiên em rung động, cái sự rung động của em giống mấy đứa cấp 2 bây giờ lắm. Nhưng có lẽ tình yêu đó không đủ lớn để em vững tin bước đi bên cạnh anh, hay em chưa đủ hiểu tình yêu là phải như thế nào? Lúc nào em cũng thấy mình có lỗi. Nhưng nó giúp em sống nghị lực hơn, mạnh mẽ và biết cách yêu thươg hơn!

Sau biến cố đó hình như em vô tư hơn nhưng cũng trầm tính hơn. Em vốn không thương yêu được những người em không biết gì về nguồn gốc. Em ngủ ngoan trong vòng tay bè bạn. Có một số người mới xuất hiện và một số người cũ. Em chẳng thể nào rung động, em sợ người cũ tổn thương, còn người mới em chỉ cảm thấy họ sẽ là bạn.

Năm nay em 27 tuổi. Em chuẩn bị cho một yêu thương mới, em sẽ vẫn yêu thương chân thành vẫn muốn một tình yêu thực sự chứ không phải an phận để lấy chồng. Em bị mọi người trong nhà giáo huấn về tình yêu và rằng: "Kén cá chọn canh, Vơ bèo vạt tép....". Nghe xong em chả nhớ cái gì. Em lại vẫn là em.

Em cũng như bao người phụ nữ khác khao khát một mái ấm hạnh phúc với những đứa con xinh tươi. Em cũng muốn có một người để chia sẻ để thương yêu. Em cũng là con gái và những thứ mà bất cứ cô gái nào muốn, em đều muốn cả... Em còn có tình yêu bao la với những đứa trẻ thơ. Có khi em còn yêu trẻ thơ hơn bất cứ người con gái hay phụ nữ nào ấy chứ.

Nhưng không vì thế mà em sẽ lấy chồng chỉ để có chồng đâu nhé! Em tin ở đâu đó có một người mà em có thể ở bên họ mà không phải hối hận. Có một người mà dẫu khổ sở, dẫu thiếu thốn, em vẫn hoàn toàn hạnh phúc khi đi bên họ. Em sẽ cùng họ vượt qua mọi biến cố của cuộc đời. Nếu như em không tìm thấy, em sẽ không làm khổ cuộc đời một người đàn ông nào cả. Vì làm thế là em có tội. Tội với cuộc đời ai đó, với cuộc đời em và những đứa trẻ vô tội của em.

Có người nói với em: "Nếu biết người ta có thành vợ, thành chồng mình không, chỉ cần quen nhau 3 tháng là biết. Nếu không thì nên dừng lại". Em không biết nhưng hiện tại em hoàn toàn thoải mái với cuộc sống thế này. Sống hết mình, sống chân thành. Em thích những triết lý của chú Trịnh: "Cuộc sống có bao lâu mà hững hờ".

Em đang cố gắng từng ngày để lao động và học tập và tìm cho mình một nửa. Nửa của em chứ không phải của người khác. Em tin mình sẽ tìm thấy. Chắc chắn là như vậy!

Thoáng nỗi đau con người!


Đúng là trong cuộc đời mỗi con người chúng ta không ai có thể tự quyết định được số phận của chính mình, số phận của mỗi người phụ thuộc vào tất cả không jan, thời gian, hoàn cảnh sống, và theo một sự thiên định nào đó mà như chúng ta vẫn hay nói.....Chính vì vậy sao nhìu lúc tôi thấy csống này còn nhiều bất công, còn nhiều cay đắng trong chính mỗi người chúng ta. Thật chẳng thể nào biết trước được ngày mai sẽ ra sao, sẽ thay đổi ta như thế nào....nếu như bất chợt có một chuyện j đó xảy ra...mặc dù ta vẫn đứng đó, vẫn fải tỏ ra dửng dưng nhưng trong lòng đã hụt hẫng biết bao nhiêu...

Hôm wa đi thăm cu Bin cháu Sports tới giờ mình cứ cảm thấy sao đó...buồn...day dứt...muốn khóc mà chẳng thể nào...sao thấy cuộc sống này như sắp đặt, định sẵn rùi muốn thay đổi cũg khó. Chẳng biết ông trời có bất công với người này, ưu ái với người kia hay ko mà sao thấy khó khăn wá! Hay là ông trời đang thử thách từng người chúng ta, hi vọng là như vậy và hi vọng mọi người sẽ vượt wa được mọi thứ, sẽ sống tốt hơn khi trải wa được những khó khăn và vất vả.

Dạo này mình thik đi lên chùa, ngồi đọc kinh (mặc dù chẳng bao jờ đọc theo kịp mấy cụ bà dẻo dai cả) hiiiiiii. Mình thấy đầu óc thanh thản & nhẹ tâng khi chẳng fải suy nghĩ tới cuộc sống bên ngoài, hướng về Đức Phật cầu xin cho mọi người và cho cả chính mình nữa, cầu xin cho con đứng vững trước mọi khó khăn mà người thử thách....Mình sẽ cố gắng mỗi tháng đi chùa một lần, nghe những đạo lý về cách sống, về cách làm người...và cả về những j mình chưa bít nữa... Con người mà sẽ hướng tới một niềm tin mà họ tin tưởng và mình cũng vậy, cầu mong Đức Phật sẽ mang tới niềm vui cho mọi người.

Bạn của tôi ơi!


Xin lỗi bạn!....đó là lời nói duy nhất mà lúc này tôi có thể nói với bạn, vì tôi chẳng thể bít mình nói câu nào tốt hơn câu đó để dành cho bạn. Nhưng đúng ra tôi thấy mình đâu có lỗi gì trong chuyện này chứ? Tôi biết rằng bạn đã dành cho tôi những tình cảm tốt đẹp nhất của bạn....nhưg có lẽ tôi không thể nào đáp lại tình cảm đó của bạn được...vì có nhiều nguyên nhân mà chắc tôi ko nói được...vì bạn, vì tôi...Tôi luôn mong muốn bạn là người bạn tốt của tôi, tình bạn mà chúng ta có được đã mười mấy năm rùi nên tôi ko muốn mất đi tình bạn đó...Nhưng hình như bạn chơi với tôi lâu rồi mà bạn lại ko hiểu tôi thì phải, tôi không thể sống hoài trong cái quá khứ của 7-8 năm về trước lúc mà bạn & tôi hình như còn ngây ngô lắm nên cảm thấy thinh thích nhau ở 1 cái gì đó thì fải?

Dường như bạn đang mang cái quá khứ ngây ngô đó ra để áp đặt lên tôi...và lên chính bạn nữa...rồi bạn nói là "khó hiểu nổi tôi nữa rùi?"(đáng lẽ ra câu nói đó fải để dành tôi nói cho bạn thì đúng hơn)...Phải, nếu như hiểu tôi thì bạn đâu có làm cho tôi phải day dứt về tình bạn của mình như vậy chứ . Bạn jận tôi, nói rằng tôi nói với bạn sốc quá, nói rằng tôi chửi bạn, và còn nói bạn sẽ chẳng là gì của tôi nữa...bạn có biết rằng khi đọc được nhữg dòng chữ đó của bạn tôi đã buồn, đã cảm thấy như mình vừa gây ra 1 tội gì lớn lắm với bạn thì fải? Nhưng thui tôi ngĩ đó chẳng qua là bạn đang bực mà nói vậy thôi, dù j thì tình bạn bao lâu ko thể 1 fút mà tan vỡ vậy được...hiiii.

Nhưng dường như bạn cố tình không hiểu tôi thì đúng hơn, bạn nói tôi chỉ coi "bạn là bạn" thôi đúng ko? còn bạn thì luôn coi tôi như 7năm về trước. Uh, 7 năm về trước bạn là bạn của tôi, và sau 7 năm đó bạn vẫn là bạn của tôi, tình bạn càng lâu càng bền chặt....có khác j đâu? Tôi giải thích thì bạn lại ko chịu, tôi không hiểu bạn muốn tôi phải làm thế nào nữa? Nếu bạn ko chịu hiểu, nếu bạn cảm thấy tôi đáng ghét thì bạn cứ ghét đi, như vậy tôi sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn...vì bạn có ghét tôi thì bạn mới hiểu tôi được chứ... Tôi biết là bạn đang giận tôi nên tôi cũg cảm thấy hơi buồn, nhưg tôi ko muốn vì vậy mà bạn lại xoá bỏ tình bạn của chúng ta đâu... tôi trân trọng tình bạn đó...và tôi trân trọng bạn...hi vọng rằng một ngày gần đây bạn sẽ hiểu tôi, sẽ nói chuyện với tôi như trước đây mà ko cảm thấy day dứt về 1 điều j đó trong lòng. Chúc bạn vui và thành công, hãy luôn là người bạn mà tôi yêu quý!

Lặng!


Tết vừa rùi mình có chuyến đi Đà Lạt thật thú vị, ở đó mình cảm nhận đc sự bìh yên từ không gian , khí hậu, khung cảnh thiên nhiên & cả con người nữa...Cảm nhận cái lạnh của buổi ság sớm trên cao nguyên thật lạ, lạnh đó nhưg lại thấy tâm hồn mìh ấm áp & dễ chịu lắm , mùi rau cỏ nồng nàn của fiên chợ sớm, nhữg cành hoa đang khoe sắc trog ánh nắg bình minh, lời mời chào mua hàg nồng nhiệt của nhữg ng bán hàg...nhữg khug cảnh như quen mà lại lạ vì lâu rùi mìh hìh như đã wên mất vì c.việc, vì c.sống, vì nhữg lo toan thườg ngày...

Về Đức Trọng nơi mà nhữg cánh đồng rau xanh mướt như bao trùm cả tầm mắt của mìh mới thấy càng yêu hơn vùg đất & con ng nơi đây, nhữg ng n.dân như vui hơn với nhữg thành quả sao bao ngày vất vả, cảnh vật như bừg tỉnh, cây cối như reo vui cùng họ...chính những cái đó càng làm cho mìh thấy dễ chịu & h.phúc hơn. Mình cảm nhận đc sự bình yên trong c.sống & tâm hồn, muốn tránh xa nhữg nơi ồn ào, fức tạp, tránh xa nhữg lo toan c.sốg thườg ngày (já như có 1 anh chàng nào đó nói với mìh là mún mình ở lại đây chắc có lẽ mìh cũg chịu rùi, nhưg tiếc là lại ko có,thế mới bùn..hiiiii )

Mình bi jờ thấy thanh thản lém, đi đâu lại mún về nhà liền, mún vùi đầu vào trog chăn để ngủ, mún chơi đùa với mấy đứa nhỏ, mún nằm dài để xem nhữg bộ fim mìh yêu thik....và mình thấy iu mọi người xung quanh hơn...Mình thấy sự bìh yên...chẳng muốn bon chen với cuộc sống, chẳng muốn ai làm fiền, chẳng muốn ai khuấy động sự b.yên đó và mìh sợ nó mất đi, sợ fải fá đi nhữg j mìh đag làm rào cản để bảo vệ chính mìh (có lẽ mìh hơi khùg thì fải, tại sao lại fải xây lên bức tườg để ngăn cản mìh nhỉ? Đúng là khùg thiệt) Nhưng mìh muốn vậy, có lẽ như vậy mình sẽ thấy yên tâm hơn với mìh, mìh chỉ sợ nhữg yếu đuối sẽ làm gục ngã mìh...mìh sẽ fải cố gắg, cố gắg nhìu hơn nữa. Mình đag cố gắng để đc làm nhữg j mìh yêu thik, sẽ vui biết mấy khi mìh làm đc điều đó, dù còn xa nhưg fải cố lên. Kiến nhỏ ơi cố lên, tha lâu rùi cũg sẽ đầy tổ...Chúc cho Kiến sẽ luôn luôn chăm chỉ, mạnh khoẻ, vui vẻ để thành công...Cố lên nhé!

Kiến nhỏ ơi! Hãy vui lên đi nào...!!!


Mình thik cái biệt danh nảy "Kiến", chẳng hiều vì sao nữa nhưng mìh cảm thấy mìh jống như 1 chú Kiến nhỏ vậy đó...vì thế nên mìh tự đặt thêm cho mìh 1 biệt danh mới . Một năm nữa lại trôi wa, 1 năm với bao nhiu cố gắng nhưg nó ko đc như mìh mog muốn j cả...buồn....chính vì vậy nên mìh mới ví mìh như 1 chú Kiến: cặm cụi, cần mẫn, cố gắng hết sức...vậy mà chỉ có vậy thui...vậy thui. Mà thôi cũg đã wa rùi nên mình cũg chẳng thèm wan tâm nhìu nữa, chỉ cảm thấy hơi tủi thân 1 chút nhưng mà Kiến nhỏ ơi hãy cố lên, cố lên đừng bao jờ lùi bước, fải biết học cách kiên trì hơn nữa, fải cho mọi ng bít Kiến cũg có sức mạnh riêng của mìh...cố lên nhé.. Kiến nhỏ ơi ta iu mi nhìu lém...

Kiến đã hết bùn chuyện côg việc rùi nhưg trog lòng sao day dứt wá, luôn nhớ về a, ko bít tại sao..tại sao lại nhớ về a nhìu như vậy, hixxx. Chẳng bít a có nhớ về Kiến ko nhỉ? Chắc là có đôi chút thui vì a cũg còn c.việc của mìh nữa mà. Nhưg có điều Kiến bít là a sẽ ko nhớ Kiến nhìu như Kiến nhớ tới a đâu...Thời gian nảy e hay nhớ tới a nhìu lém, e thik cá tính tự tin của a, e ganh tỵ khi a wan tâm 1 ai đó...chẳg lẽ là e iu a rùi sao? (trái tim bé nhỏ của e ko lẽ lại bít rug động lại rùi sao?)khó nói wá...e đang tự hỏi mìh đây nhưng có lẽ là ko trả lời đc, nhớ lúc trc bị chọc e ngĩ có lẽ chẳg bao jờ thik a đâu, vậy mà, điều j cũg có thể xảy ra...Nói vậy thui chứ e & a mà wen nhau chắc là khó lém, tại vì e thấy mìh toan tính nhìu wá, cả nhữg cái ko cần e cũg hay suy ngĩ nữa, hơn nữa tíh cách của e chắc cũg chẳg hợp với a đâu nhỉ? Vì e dữ wá mà...hiiiii. A nên wen một ng con gái dịu dàng, dễ thươg là tốt nhất( sao e lại lo cho a làm chi nhỉ? trong khi đó mìh thì cũg đang buồn chứ?), tíh e vậy đó thik đèo bồg chuyện ko đâu ko ah

Nhìu lúc buồn ơi là buồn muốn rủ a đi uốg cafê, muốn nói với a nhìu chuyện nhưng lại sợ a thấy đc sự yếu đuối của mình nên lại thui(e là vậy luôn giấu diếm đi cảm xúc thật của chíh mìh ) Vậy là thời gian này sẽ chẳg đc gặp a nữa rùi, cũg hơi bùn và cũg sẽ nhớ a nữa...Cái j tự nhiên đến sẽ đến nên e chẳng muốn toan tíh làm j nữa, e sẽ jữ cho riêng mình tìh cảm tốt đẹp dành cho a, chúc a luôn gặp nhìu may mắn, thành công trog c.việc & cuộc sống.

Ngỡ ngàng gặp lại....

1/6/09


Vậy là sau gần 4 năm e mới gặp lại a, cảm giác ban đầu thấy bất ngờ vì a ốm và jà hơn so với trước nhìu wá...chẳng bít ngĩ sao...cũng thấy hơi là lạ vì cảm jác đã khác xưa rùi...hiccc...Anh cũng vẫn như trước, vẫn nói nhìu, vẫn hỏi tùm lum, hỏi những thứ e cũng chẳng nhớ nổi để mà trả lời a đc nữa. Vẫn cách nói chuyện đó vui vẻ & nhường nhịn e, e thì vẫn vậy..vẫn kiểu nói ăn hiếp a...hiiiiiii(ai biểu nhườg nhịn làm j). Nói zậy thui chứ mình cũng thấy hơi buồn, ko dám nhìn a nhìu vì sợ nhớ lại chuyện xưa, nhưng mà thui chỉ xúc động 1 chút thui, vì mọi chuyện đã wa rùi, fải để quá khứ ngủ yên chứ khi mà ai cũng đã lớn, đã có những lo toan và gánh nặng cho c.sống riêng của mình.

Chiều nay a sẽ về, sẽ chẳng bít đến bao jờ mới lại gặp nhau để ngồi nói chuyện vu vơ & tầm fào nữa,huuuu.....Vừa gọi điện cho a để hỏi thăm đã lên xe chưa, rùi chúc, rùi nhắc a ốm wá ăn nhìu vô cho mập mà thấy bùn, thấy thương a(như ng a đi xa chẳng hẹn ngày gặp lại...).Không gặp thui nhưng có chuyện j buồn là e sẽ nói chuyện với a nhìu vì e luôn coi a là một ng a mà e yêu quý, vậy ha a...còn chuyện có tin mừng thì tất nhiên là fải báo cho a bít chứ...còn nhìu chuyện muốn nói với a lắm nhưng như vậy là đủ rùi, sợ a lại bận tâm khuyên răn con bé hay suy nghĩ tầm bậy này thì mệt lắm...Chúc a về vui vẻ & gặp nhìu may mắn...Có thể một ngày nào đó mình lại ngồi uống cafê cùng nhau thì sao...