Em không định viết gì đâu nhưng mà tại vì dạo này mọi người nói nhiều quá nên em cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng, em được khuyên một câu rất chi là lạ, một câu nói an phận đến khó hiểu: "Lấy ai thì lấy đi... Lấy chồng thì ai chả như ai, 27 tuổi quen ai đó mà cưới chồng cho nó xong .....". Nghe xong giật mình.
Vậy ra sống ở trên đời căn bản ăn học lớn lên chỉ để... lấy chồng. Một tấm chồng cho nó khỏi mang cái tiếng ế, một tấm chồng cho nó giống với tất cả mọi người.
Em thấy thương thắt lòng những ai lấy chồng chỉ để có chồng. 27 tuổi, em chưa thấy mình già!
Em không có định nghĩa về tình yêu, không có định nghĩa rằng mình phải có người yêu để giống ai. Vì em sợ yêu rồi mà không yêu thật lòng sẽ làm cho người khác đau khổ...Em thấy thoải mái với những buổi cà phê, hát hò mà không phải nghĩ gì. Có những người đàn ông đã đi bên em, dành tình cảm cho em... nhưng hình như em còn chưa chuẩn bị cho một tình yêu. Em hồn nhiên với mọi điều tiếng. Có một số người tưởng em yêu vì thấy em đi với ai đó hay vô tình thấy em đứng cùng ai. Chỉ là em không còn muốn lẩn tránh, em muốn đối diện để biết người ta thương yêu thế nào. Em chưa học được cách yêu thương. Người ta nói em: "Còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên đi sớm về khuya một mình". Em cười. Em thích đi sớm về khuya một mình. Nếu không phải người em thương yêu thì một mình và thêm mấy cô bạn nhí nhố nữa là thượng sách.
Lần đầu tiên em rung động, cái sự rung động của em giống mấy đứa cấp 2 bây giờ lắm. Nhưng có lẽ tình yêu đó không đủ lớn để em vững tin bước đi bên cạnh anh, hay em chưa đủ hiểu tình yêu là phải như thế nào? Lúc nào em cũng thấy mình có lỗi. Nhưng nó giúp em sống nghị lực hơn, mạnh mẽ và biết cách yêu thươg hơn!
Sau biến cố đó hình như em vô tư hơn nhưng cũng trầm tính hơn. Em vốn không thương yêu được những người em không biết gì về nguồn gốc. Em ngủ ngoan trong vòng tay bè bạn. Có một số người mới xuất hiện và một số người cũ. Em chẳng thể nào rung động, em sợ người cũ tổn thương, còn người mới em chỉ cảm thấy họ sẽ là bạn.
Năm nay em 27 tuổi. Em chuẩn bị cho một yêu thương mới, em sẽ vẫn yêu thương chân thành vẫn muốn một tình yêu thực sự chứ không phải an phận để lấy chồng. Em bị mọi người trong nhà giáo huấn về tình yêu và rằng: "Kén cá chọn canh, Vơ bèo vạt tép....". Nghe xong em chả nhớ cái gì. Em lại vẫn là em.
Em cũng như bao người phụ nữ khác khao khát một mái ấm hạnh phúc với những đứa con xinh tươi. Em cũng muốn có một người để chia sẻ để thương yêu. Em cũng là con gái và những thứ mà bất cứ cô gái nào muốn, em đều muốn cả... Em còn có tình yêu bao la với những đứa trẻ thơ. Có khi em còn yêu trẻ thơ hơn bất cứ người con gái hay phụ nữ nào ấy chứ.
Nhưng không vì thế mà em sẽ lấy chồng chỉ để có chồng đâu nhé! Em tin ở đâu đó có một người mà em có thể ở bên họ mà không phải hối hận. Có một người mà dẫu khổ sở, dẫu thiếu thốn, em vẫn hoàn toàn hạnh phúc khi đi bên họ. Em sẽ cùng họ vượt qua mọi biến cố của cuộc đời. Nếu như em không tìm thấy, em sẽ không làm khổ cuộc đời một người đàn ông nào cả. Vì làm thế là em có tội. Tội với cuộc đời ai đó, với cuộc đời em và những đứa trẻ vô tội của em.
Có người nói với em: "Nếu biết người ta có thành vợ, thành chồng mình không, chỉ cần quen nhau 3 tháng là biết. Nếu không thì nên dừng lại". Em không biết nhưng hiện tại em hoàn toàn thoải mái với cuộc sống thế này. Sống hết mình, sống chân thành. Em thích những triết lý của chú Trịnh: "Cuộc sống có bao lâu mà hững hờ".
Em đang cố gắng từng ngày để lao động và học tập và tìm cho mình một nửa. Nửa của em chứ không phải của người khác. Em tin mình sẽ tìm thấy. Chắc chắn là như vậy!